Quái Bàn Của Tôi Thành Tinh Rồi

  -  
【Không thể tránh nửa bước】oTin nhắn nhờ cất hộ đi, tiết Phi Y vấn đáp rất nhanh, “Nhận được rồi nhé!”Lục Hào xem hết hồi âm rồi đút di động cầm tay vào túi áo, lại nghe mấy khách hàng quen đã trò chuyện.“Dạo này mèo hoang chó hoang trong mấy loại ngõ ở kề bên đánh nhau phân phát khiếp, ban đêm khuya khoắt chả để cho tất cả những người ta yên gì cả”“Mèo hoang chó hoang thì bao gồm là gì, chưa phải chỗ đấy tía ngày rất nhiều làm nhì trận ẩu đả à? Một đám bạn kêu tiến công kêu giết, vừa mới đây toàn buộc phải đi con đường vòng.” Ông chú nói chuyện còn bảo với Lục Hào, “Tiểu Lục à, con cháu cũng phải cẩn thận đấy, cơ hội qua bên đó nhớ điện thoại tư vấn anh cháu theo cùng đến an toàn.”Trong đôi mắt thực khách hàng ở Cẩm Thực, Lục Hào trông trắng trẻo nuột lại nhỏ tuổi tuổi, rất giản đơn bị côn vật cắc kẹ quấn lấy, chỉ số nguy nan tương đối cao. Đúng thời điểm Huyền Qua ra đi từ vào bếp, nghe thấy câu này, choãi tay ôm vai Lục Hào, “Có tôi che chở, không trở nên thương được.”Tám giờ đồng hồ tối, Huyền Qua đóng quán rất đúng giờ. Lục Hào sợ hãi lạnh, tay đút trong túi của áo không chịu lấy ra, đợi Huyền Qua khóa kỹ cửa, cậu quăng quật tay vào bên trong túi của đối phương, “Ấm ấm, rét quá à.”“Ừm.” Huyền Qua thuận tay đội mũ khóa lên giúp cậu, viền mũ tất cả lông tạo cho Lục Hào trông càng nhỏ dại tuổi hơn. Hắn choạc tay nhéo phương diện cậu, cười, “Làm nũng hửm?”“Đâu có.” Lục Hào phủ nhận, trải qua đi lại, tự nhiên đi tới vùng phía đằng trước nửa bước rồi lại vòng về, nhét tay trái vào trong 1 bên túi khác của Huyền Qua, thỏa mãn nhu cầu nheo mắt, “Anh ấm thật đấy.”Nhìn Lục Hào núm này, tim Huyền Qua cũng mượt nhũn, rất muốn ôm tín đồ vào lòng vo vê một cái. Nhưng hắn cũng có tác dụng vậy thật, duỗi tay kéo fan lại, cọ cằm tột đỉnh đầu Lục Hào, “Mèo bé còn rất có thể làm nũng năm phút, không là muộn coi phim đấy.”“Xem phim?” Lục Hào bắt được tự mấu chốt, mau lẹ ngẩng đầu lên, có vẻ chờ mong, “Anh vừa new nói coi phim hả?” trước đó cậu ko có hoạt động giải trí gì, 2 năm rời khỏi Lục gia cũng không tồn tại tiền tới rạp chiếu phim phim, vì vậy xem phim cơ phiên bản cậu phần đa đi thuộc Huyền Qua.“Ừ, chẳng phải trước kia em bảo ý muốn xem tập phim hoạt hình Châu Âu new ra à, tôi đã tải vé rồi.” Huyền Qua đối lập với ánh mắt cậu, cũng cười cợt theo.Lần này Lục Hào khiêu vũ hai dòng tại chỗ, còn tiến cho tới hôn khóe mồm Huyền Qua, “Đi thôi đi thôi, ko ôm, xem hết lại ôm!”Đỗ xe xe máy màu đen ở kho bãi đỗ xe, hai tín đồ đi vòng qua cửa chính.Huyền Qua để ý trên đường có khá nhiều người nhìn Lục Hào, cơ mà Lục Hào đi khôn cùng tập trung, trọn vẹn không vạc hiện.“Mèo con”“Dạ?” Nghe thấy Huyền Qua hotline mình, Lục Hào xoay đầu, ánh nhìn chăm chú.Đèn mặt đường rất sáng, từ bây giờ Lục Hào mang một chiếc áo khoác bên ngoài xanh black dài tới đầu gối, cúc sừng trâu download lỏng lẻo. Để bịt dấu hôn, bên trên cổ cậu còn quấn một cái khăn màu sắc đỏ phiên bản rộng hai vòng, lộ ra làn da trắng vô ngần, nốt ruồi trên mí đôi mắt trái cũng thấy rõ mồn một.“Bây tiếng em cao bao nhiêu rồi?”“Một mét tám!” Ánh mắt của Lục Hào khôn xiết đắc ý, “Trước phía trên kẹt sống 1m79 lâu lắc, ở đầu cuối cũng bỗng nhiên phá.” Cậu nở nụ cười, hai con mắt hạnh nhân cũng cong theo.“Ừ, tôi cũng thấy em cao lên.” Huyền Qua không nhịn được nắn gáy cậu. Lục Hào sợ hãi nhột, nôn nóng chạy hai cách sang mặt cạnh, xác minh Huyền Qua ko trêu cậu nữa new nhích về.Hai bạn kề liền kề rạt, Lục Hào mím môi, “Anh cứ quan sát em suốt làm gì thế?”“Muốn bóp mặt em.” Huyền Qua kể tới là thẳng thắn, “Da đẹp quá, mong mỏi sờ.”Lục Hào sờ mặt mình, tương đối tò mò, “Sờ mê say lắm ạ?” bạn dạng thân cậu không tài nào cảm xúc được, mặc dù sao thì, cậu thấy da Huyền Qua sờ khôn cùng thích, cơ bắp rất săn chắc.“Ừ, lần nào thì cũng không hy vọng buông tay, độc nhất là eo với đùi”Nhớ lại đủ mô hình ảnh, lỗ tai Lục Hào lạnh bừng, chú ý chằm chằm dòng bóng bên dưới đất, ko lên tiếng.Đi vào từ cửa ngõ chính, người bên phía trong không tính là nhiều, tay trái Huyền Qua núm hai cốc Coca, tay phải nắm tay Lục Hào đi rước vé. Lục Hào đang nhìn quảng cáo ở bên cạnh thì phát hiện Huyền Qua thuận tay để Coca xuống đất, tay rảnh nỗ lực điện thoại, tay đề nghị vẫn chũm tay cậu không buông.“Tích” một tiếng, quét mã thành công, xuất ra hai tấm vé coi phim. Lục Hào quan sát Huyền Qua nhét di động và vé vào bên trong túi rồi lại xoay người cầm Coca lên, đột nói, “Vừa rồi hoàn toàn có thể bỏ tay em ra mà, vẫn tiện hơn.”Huyền Qua nghiêng đầu chú ý cậu, cẩn thận ngẫm nghĩ, “Chắc là sợ lạc mất em.” Nói ngừng hắn lại gắng năm ngón tay của Lục Hào thật chặt.Lúc đi vào trong phòng chiếu phim, phim vừa bắt đầu mở màn.


Bạn đang xem: Quái bàn của tôi thành tinh rồi


Xem thêm: "Màn Hình Cảm Ứng Tiếng Anh Là Gì ? Màn Hình Cảm Ứng Tiếng Anh Là Gì



Xem thêm: Tai Game Ca Map Khat Mau - Phân Tích Mien Phi, Tro Choic Ca Map Khat Mau

Huyền Qua không tồn tại hứng thú với phim hoạt hình, thấy Lục Hào triệu tập thì chấm dứt khoát nhìn Lục Hào chằm chằm, thi thoảng đút cậu ăn uống bắp rang, biện pháp một cơ hội lại mang đến uống nhị ngụm Coca.“Sao anh không xem?” Lục Hào nhích lại gần bên tai Huyền Qua, giọng rất nhỏ.“Em đẹp mắt hơn”Lục Hào cảm hứng bụng ngón tay Huyền Qua sượt qua bờ môi mình, vô thức há mồm cắn nhẹ một cái, phân biệt mình đang làm những gì thì lại nhanh lẹ nhả ra, vờ vịt như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhìn màn hình lớn đăm đăm. Cơ mà dưới âm thanh của rạp, cậu vẫn có thể cảm giác được tiếng tim đập điếc tai của mình.Huyền Qua rút tay về, vân vê vết răng trên đầu ngón tay, sau cùng năm ngón tay chụp mang tay Lục Hào, cả quy trình đều ko buông ra.Lúc hết phim đã gần mười một giờ, đi ra từ mặt trong, Lục Hào gấp vàng thay khăn quàng cổ của bản thân thật chặt.Ở cổng bao gồm một loạt quầy nạp năng lượng vặt, lạnh hôi hổi, lôi kéo trong đêm đông. Huyền Qua để ý tới góc nhìn Lục Hào, hỏi cậu, “Muốn ăn gì?”“Mực chiên.” Lục Hào chỉ quầy hàng trên biển hiệu viết “mười đồng năm xâu”, “Quầy kia đông, chắc là ngon lắm.”“Ừ.” Huyền Qua chuyển cậu cho tới đứng ở khu vực chắn gió, “Chờ nghỉ ngơi đây, tôi đi xếp hàng.”Lục Hào gật đầu, đứng tại chỗ nhìn Huyền Qua. Hoàn toàn có thể là vị dáng dấp Huyền Qua cao ráo, thời điểm không cười trông rất cực nhọc dây vào, còn tương đối dữ, thế nên hắn vừa đi tới, người cạnh bên đều vô thức dịch sang mặt cạnh. Lục Hào bật cười, thấy Huyền Qua sẽ xếp thứ tứ không yên trung tâm nhìn qua, cậu còn giơ tay vẫy vẫy.Chờ một lúc, Lục Hào đang ngẩn người nhìn châm bẩm về phía Huyền Qua, thì nghe thấy ở kề bên truyền cho một tiếng nói khá căng thẳng, “Chào bạn.”Lục Hào dời mắt, phân phát hiện bao gồm một thiếu phụ sinh xa lạ biết mặc váy ngắn đứng nghỉ ngơi trước phương diện mình, song tâm trạng cậu rất tốt, nói chuyện rất buộc phải phép, “Chào bạn, xin hỏi tất cả chuyện gì không?”Đối phương lần chần một lúc new lấy dũng khí, “Xin hỏi rất có thể biết thủ tục liên lạc của chúng ta không?” Vừa nói vừa kéo tua dây cầu len trên khăn choàng cổ.Lục Hào ngẩn ra, mới đầu còn tưởng là hỏi đường, cậu trực tiếp thừng đáp lại, “Ngại quá, tôi không tồn tại điện thoại.”Ở một bên khác, Huyền Qua bảo ông chủ cho hai mươi xâu râu mực, rắc chút muối. Hắn theo thói quen quay đầu nhìn Lục Hào, hiệu quả phát hiện còn tồn tại một nữ giới sinh đứng cạnh cây cột không tính mèo nhỏ nhà hắn, hai người dường như đang trò chuyện.Mắt Huyền Qua chú ý lăm lăm không sai lệch một li, nghe ông chủ bảo làm dứt thì đưa năm mươi tệ, xách túi vật liệu bằng nhựa đi tới, bên dưới chân như đấm đá gió. Ông chủ vẫn còn đấy đang gọi với theo ở phía sau, “Còn chưa thối tiền mang lại cậu mà!”“Vậy à, thế chúng ta cũng có thể nhớ số của mình không?” thanh nữ sinh mặc váy đầm đông khẽ cắm môi chú ý Lục Hào, lại sở hữu thêm dũng khí, “Phương thức liên lạc của chính mình là ——““Không cần.” Huyền Qua cách hai bước tới bậc thang, trên bạn mang theo hơi lạnh về đêm, giọng điệu không giỏi lắm, “Em ấy vẫn có fan thích rồi.” Đoạn thẳng chắn sinh hoạt trước khía cạnh Lục Hào.Huyền Qua hơi nhíu mày, ví dụ hơi mất kiên nhẫn. Phụ nữ sinh bị người lũ ông bất thình lình lộ diện dọa mang đến lùi sau đây nửa bước, rối rít nói xin lỗi, xoay bạn chạy sang mặt cạnh.Huyền Qua xoay đầu lại nhìn Lục Hào cười cong mắt, lo lắng, “Em không cho nhỏ tuổi phương thức liên lạc chứ?”“Chưa, em bảo em không tồn tại điện thoại”“Ngoan.” Một khi đối lập với Lục Hào, giọng Huyền Qua ví dụ rất dịu dàng, hắn đưa túi vật liệu bằng nhựa trong tay qua, “Mực cừu em hy vọng này.”Chờ Lục Hào mở hộp dùng một lần, hắn lấy thuốc lá bạc bẽo hà ra hút, “Cảm giác đúng là nửa bước cũng cần thiết rời, vừa bắt đầu rời đi chiếc đã có tín đồ tới giành em cùng với tôi rồi.” Lục Hào nghe cơ mà chỉ cười.Đi tới kho bãi đỗ xe cộ sau rạp phim, Lục Hào bị mực chiên cay xè đến hít hà, màu môi cũng sẫm hơn bình thường. Cậu uống hơn nửa bình nước hoa trái từ tay Huyền Qua cơ mà cũng không lành bệnh cay.